Là sinh viên chắc hẳn khi còn ngồi trong giản đường ai cũng đã làm 1 nghề gì đó. Tiến cũng vậy, từ 1 người dạy kèm, rồi nghề làm bánh, rồi nghề.... thì nay Tiến cùng với bạn cùng phòng mở ra 1 shop nho nhỏ để bán quần áo (Các mẫu Hàn Quốc nhập về). Và shop đó tên là Panda Shop. Vì chưa có vốn nhiều nên về nhiều mặt còn rất hạn chế, do đó lúc đầu đối tượng Panda Shop hướng tới là sinh viên với những mẫu quần áo hợp túi tiền.
Nay thông báo cho các bạn của Panda Blog biết để có thể ủng hộ Tiến (Hihihi), gì chứ bạn bè trên blogspot phải là nhất rồi, khi mua chắc chắn sẽ khác người bình thường đúng ko nè.
Còn đây là giao diện của Panda Shop:
Hoặc có thể liên hệ qua email: lecongtienlkvn@ymail.com
Mong mọi người sẽ ghé ủng hộ Panda Shop. Thanks mọi người nhìu :)
Oct 20, 2009
Posted by
Lê Công Tiến (Panda)
at
20.10.09
5
comments
Labels: Diary, Love Story, myself, Thời sự
Labels: Diary, Love Story, myself, Thời sự
Đúng vậy! Mẹ thì không thể có quà.
Có thể mẹ nhận được phong bì tiền, túi quần áo, hay cả kiện hàng với đầy đủ vật dụng gia đình như xoong nồi, tủ lạnh, máy giặt... mà chúng con góp tiền mua về trong dịp lễ, Tết. Nhưng mẹ thì không bao giờ có quà cả, những món quà đúng nghĩa cơ. Chúng phải được để trong hộp các-tông, ngoài gói giấy màu, thắt dây xanh đỏ hình chữ thập lại có một cái nơ xinh xinh đính ở giữa. Đấy mới là quà.
Tất cả những công đoạn cầu kỳ ấy để kéo dài thời gian mở quà ra - đó là quãng thời gian thật tuyệt vời đối với bất kỳ ai trong đời. Còn mẹ, thì chúng tôi chưa bao giờ thấy mẹ nhận được một cái thư nào nói gì đến nhận quà gửi đến qua đường bưu điện. Bởi vì mẹ chẳng làm việc trong cơ quan tổ chức nào cả, mẹ cũng chẳng có người bạn gái nào ở gần, cũng chẳng có người “bạn trai” nào ở xa; gia đình bên ngoại thì không còn ai. Mà mẹ chẳng giao du với ai bao giờ. Đơn giản vì mẹ là bà nông dân Việt, suốt ngày bận bịu với bếp núc, vườn tược; là bà già Việt luôn phải chịu “khuất lấp” trước ông chồng và đàn con to lớn, được học hành tử tế hơn mẹ. Đơn giản vì mẹ là... mẹ của chúng tôi, luôn ở bên cạnh chúng tôi, nhưng không bao giờ phải để người khác chú ý đến mình. Và ngay bây giờ, nếu ai hỏi, tất cả chúng tôi đều không thể nhớ được ngày sinh nhật của mẹ.
Chúng tôi đều nghĩ về mẹ như thế!
Thế mà mẹ tôi bỗng có quà.
Về quê nhân ngày Chủ nhật, đang ngái ngủ thì anh văn thư xã gọi cổng, đưa cho một tờ giấy đóng dấu bưu điện. Đọc xuôi, đọc ngược tờ giấy in chì than cẩu thả, tôi mới hiểu ra đó là một cái giấy lĩnh quà mà người ra lĩnh chính là mẹ tôi với đầy đủ họ tên, ngày tháng năm sinh, chỉ không có số chứng minh thư mà thôi.
Mẹ tôi vừa đi ăn cỗ. Tôi cầm tờ giấy lĩnh quà thấy hơi băn khoăn, bèn bấm điện thoại, gọi cho em gái tôi đang ở Hà Nội, xem nó có gửi quà cho mẹ không? “Đâu có, em ốm bê ốm bết cả tuần nay, anh không biết à? Quà với cáp cái gì? Hí hí, ai lại gửi quà cho mẹ nhân ngày 20/ 10 nhỉ - nó đổi giọng hỏi lại tôi - Anh thử bóc ngay ra kiểm tra xem sao, hí hí...”.
Tôi cúp máy. Không phải em gái tôi, thì chắc chắn không phải hai ông anh trai, càng không phải hai bà chị dâu hay mụ vợ của tôi. Các bà, các mụ ấy mấy ngày nay đang tí tởn liên hoan cùng cơ quan, hay chuẩn bị quà cáp cho các sếp bà chứ có thời gian đâu mà quan tâm đến mẹ chồng.
Hay là bố tôi nhỉ? Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Có khi “hai cụ” ở nhà với nhau, con cái có gia đình riêng hết, lại rỗi rãi bày vẽ ra chuyện quà cáp cho nhau như hồi còn thanh xuân chăng?
- Cái gì. Tao gửi quà cho mẹ mày á? Chúng mày ăn lắm rồi rửng mỡ hả - bố tôi ngái ngủ làu bàu theo thói quen. Nhưng rồi khi nhìn thấy tờ giấy lĩnh quà, bố tôi cũng phải nhỏm dậy - Ờ nhỉ, ai gửi quà 20/10 cho mẹ mày nhỉ?. Chuông điện thoại reo, em gái tôi gọi về. Nó đang hết sức phấn khích vì thông tin mẹ có quà. “Đang ốm mà khỏi cả ốm đây này. Em đã gọi điện các anh và các chị dâu, chắc chắn không có ai “đốc đời” đi gửi quà cho mẹ qua đường bưu điện cả. Lạ nhỉ!”.
Nó vừa dập máy thì chị dâu cả gọi về cười hí hí xin gặp bố: “Bồ cũ của mẹ đấy, bố cẩn thận - bồ từ hồi “bình dân học vụ” cũng nên đấy, hí hí..., bố liệu mà giữ”.
***
Mẹ đã về. Mẹ có vẻ hơi hốt hoảng khi nhìn thấy tờ giấy lĩnh quà. Rồi mẹ hấp tấp lấy xe đạp, đạp ra Bưu điện thị trấn. Bố tôi vẫn lặng lẽ ngồi xem Tivi. Rồi mẹ về. Mẹ có quà thật. Một gói quà thực sự bọc trong giấy màu, có cái nơ xinh xinh đính ở giữa, đúng như tôi tưởng tượng. Cả tôi và bố đều im lặng.
Thế quái nào mà bưu điện lại trả lại nhỉ - sau cùng mẹ lên tiếng - thôi mai mày cầm xuống cho em gái mày, vợ mày với hai chị dâu nữa. Tưởng không có đứa nào về tao định gửi quà 20/10 xuống qua đường bưu điện.
TP
Hôm nay vô tình Tiến xem 1 đoạn video clip cùng với 1 bài báo. Phải nói thế nào cảm giác lúc đó nhỉ... thật khó diễn tả chỉ biết nói rằng: "Đúng là con người...". Không nói lòng vòng, các bạn hãy xem và cùng Panda Blog cảm nhận.
Các bạn đã xem xong clip trên rồi chứ, vậy hãy cùng Panda Blog đọc tiếp bài viết sau:
Nhìn cảnh tượng này mà không một chút xúc động thì bạn đúng là người không có trái tim.
Trên một con phố ở Trung Quốc, người đi đường chú ý thấy 2 chú chó lạ ở giữa đường. Một chú chó có bộ lông vàng rất đẹp và dày đã chết sau khi bị 1 chiếc ô tô đâm phải. Nhưng điều kỳ lạ nằm ở chỗ, bạn của chú chó đã chết (một em chó có bộ lông ngắn hơn) kiên quyết ở lỳ bên cạnh nó suốt nhiều tiếng đồng hồ.
Chú chó thứ hai cứ loay hoay, lay lay bạn, khẩn cầu người đi đường dừng lại giúp bạn nó nhưng mọi cố gắng đều vô ích. Bạn của nó đã lên thiên đường. Nhưng cún lông ngắn không thể bỏ mặc bạn nó nằm phơi xác giữa đường. Nó nhất quyết ở bên cạnh bạn cho đến phút cuối cùng, tới khi những nhân viên thuộc cơ quan quản lý động vật mang xác bạn nó đi.
Lay gọi bạn
Cầu xin sự giúp đỡ
Đau đớn
Người đi đường chụp lại cảnh tượng xúc động
Ở bên bạn tới giây phút cuối cùng
Nhìn cảnh tượng này, người ta lại nhớ đến câu chuyện chú chó trắng chăm sóc bạn bị thương. Câu chuyện xảy ra cách đây 2 năm tại thành phố Shenyang (Thẩm Dương), tỉnh Liaoning (Liêu Ninh), Trung Quốc. Sau khi chú chó vàng bị gãy chân, chó trắng kiên quyết không rời xa cún bạn tội nghiệp. Chó trắng còn biết đường đẩy chó bạn vào chỗ râm mát bằng mũi và sủa váng lên đầy đe dọa khi những người lạ tìm cách tiếp cận bạn nó.
Chó trắng sủa dọa người đi đường khi chú này tìm cách tiếp cận bạn nó
để kiểm tra vết thương. Ảnh chụp năm 2007, trước 1 cửa hàng tại
Thẩm Dương, Trung Quốc.
Giờ chắc bạn đã xem xong đúng ko?! Thế các bạn nghĩ gì... tôi thì nghĩ rằng đôi khi con người cần học tập loài vật, cần nhìn lại chính bản thân mình vì tôi nghĩ rằng có những con người ko bằng 1 loài vật! Có lẽ ai đó nghĩ rằng tôi quá khích, nhưng sự thật vẫn là sự thật.
Nguồn: Youtube & Kenh14
Vậy là mình lại thêm 1 tuổi. 1 năm lại trôi qua thật mau trong khi mình chưa làm được gì nhiều. 20 tuổi rồi, chẳng còn trẻ trung hay teen gì nữa, qua rồi cái thời nhí nha nhí nhảnh cùng tụi bạn mà giờ là lúc mình phải chững chạc lại và phải cố gắng nhiều hơn cho tương lai của mình.
Gia đình khó khăn, ba mẹ lo trang trải cuộc sống thường ngày chưa xong thì làm sao mà có thể nghĩ tới việc sinh nhật cho mình cơ chứ. Và cứ thế 19 năm trôi qua mà mình chẳng hề có 1 sn nào đúng nghĩa của nó. Nhiều lần đi sn bạn bè, thấy có thật nhiều bong bóng, thật nhiều quà, cùng mọi người trong gia đình mà mình "thèm", mình mong ước sao cũng sẽ có 1 sn như vậy, mong ước vào ngày sn của mình cũng có bong bóng, cũng có bánh kem dù rằng cái bánh kem nhỏ bằng bàn tay cũng được thế nhưng đã 19 năm rồi mong ước đó của mình vẫn chưa thực hiện được. Không phải mình ko có đủ tiền mua, nhưng mình muốn ai đó tặng mình, ai đó biết mình đang nghĩ gì và mong ước điều gì...
Còn nhớ năm đầu tiên lên SG học, vì sn của mình vào đầu năm nên lúc đó tụi bạn chưa wen nhau nên ko có biết ngày sn của mình. Thế nhưng từ giữa năm trở đi, bắt đầu biết bạn biết bè nên cứ vào sn đứa nào thì nhóm bạn chúng tôi hùn tiền lại tổ chức 1 bữa tuy đơn giản nhưng thật vui và ý nghĩa. Nhìn tụi bạn vui vẻ trong ngày sinh của nó, đôi lúc tôi cảm thấy tủi thân vì năm nay sẽ chẳng có ngày nào dành cho mình như thế vì qua sn của mình rồi thế nhưng tôi vẫn luôn hi vọng và nghĩ rằng năm sau sẽ là ngày của mình. Rồi cái ngày 16.9 năm sau cũng đến nhưng lúc đó tôi bận việc nên ko đi học được, thế nhưng tôi vẫn chờ những lời hỏi thăm hay những tin nhắn chúc mừng nhưng chờ hoài mà ko nhận được gì... Rồi ngày 17 tôi đến trường, dường như mọi người ko nhìn thấy sự hiện diện của tôi thì phải. Hụt hẫng thật sự... dù rằng đến gần cuối giờ thì có 1 nhỏ bạn chúc sn và tặng tôi 1 món quà nhỏ nhưng cũng không làm tôi nguôi ngoai 1 chút nào. Đó là món quà và là lời chúc duy nhất tôi nhận được từ lớp tôi. Buồn quá pk các bạn... tôi ko mong ước gì nhiều, tôi chỉ mong nhận được 1 phần nhỏ thôi từ những gì tôi đã làm trong ngày sinh của họ nhưng khó quá...rồi từ từ tôi cũng rút lui...
Gần đến ngày sinh của tôi, thật nhiều chuyện xảy ra đã làm cho mọi thứ rối tung lên: nào là chuyển nhà, tung xe, bệnh,... làm tôi dường như kiệt sức. Những thứ linh tinh đó đã làm tôi phải tốn 1 khoảng tiền chẳng hề nhỏ chút nào... và cũng vì lý do đó mà sáng ngày mai... tôi ko dám đến trường. Vì sao ư? Đơn giản vì tôi ko còn 1 đồng nào cả...
Ai mà chẳng muốn vui vẻ cùng bạn bè, ai mà chẳng muốn có thật nhiều quà cùng những lời chúc ý nghĩa... Nếu người ta mong muốn có những thứ ấy 1 thì tôi mong muốn 10 lần... thế nhưng biết sao được... sv mà, có những điều cười ra nước mắt...
19 năm trôi qua... và cuối cùng mình cũng nhận được món quà mình mong đợi từ lâu: Bánh kem sn, với dòng chữ Happy Birthday Panda mình cảm thấy cảm động và vui lắm dù rằng ko thể hiện ra. Tuy Jason và Kelly tặng hơi sớm (8h40 15.9) nhưng mình cũng cảm ơn họ rất nhiều, cám ơn 1 người chị, 1 người bạn đã mang lại điều mình mong ước bấy lâu nay.
Niềm vui xe lẫn nỗi buồn... ko hiểu sao niềm vui của mình ko trọn vẹn, trong lòng cứ thấy sao sao... thấy thèm cảm giác năm ngoái quá... dù rằng thật giản đơn... "Được và Mất"!!! 1 lần nữa tôi lại thấy điều đó đúng!!!
1.15am rồi, mình cũng ko nói dài dòng nữa, xin chúc mọi người ngủ ngon và đạt được nhiều niềm vui trong cuộc sống. Tôi yêu mọi người-những người bạn của tôi.
P/s: Mình chuẩn bị cho ngày này khá nhiều: Đổi temp blog sao cho phù hợp,... và quan trọng nhất là ra mắt mọi người: Maths and Physics Blog, nhưng do 1 số lý do mà vẫn chưa ra mắt mọi người được, hẹn mọi người 1 dịp khác gần nhất. Chân thành xin lỗi và Tiến hứa sẽ cố gắng ko làm mọi người thất vọng. :)
Một vài pix nè:
Bonus thêm nè :D Hì hì
Hic, không thích cười mà mọi người cứ bắt ép, chẳng bao giờ mình cười tươi đc thì phải >"< Gượng gạo quá
Mà công nhận sao dạo này mình trắng thiệt ^^
Chụp với Kelly Nhi nè. Nhìn mặt Kelly cứ phê phê :))
Chụp với Jason nè. My best friend ^^
16.9.09
1 lần nữa tôi cảm thấy rất vui và xúc động trước những gì mà các bạn đã dành cho tôi. Những comment chân thành cùng những lời khuyên hữu ích đã thật sự làm tôi nguôi ngoai và giúp tôi từng bước đứng dậy. Đây chính là điều mà tôi mong đợi khi lập Panda Blog. Các bạn biết ko, có những người rất ít khi comment hay để lại lời nhắn qua Cbox nhưng những lúc tôi cần, thì họ luôn xuất hiện. Chẳng bù với những người bạn của tôi ngoài đời... vô tư đến đau lòng. Rồi cũng có những bạn dù công việc đang rất bận nhưng cũng chạy vào comment cho tôi dù chỉ vài dòng, rồi có những bạn hơn 2h sáng vẫn online chỉ vì chờ tôi và xem tôi có online nói chuyện hay ko để chia sẻ với tôi thật nhiều, hay có những bạn hẹn tôi gặp mặt, uống cafe nói chuyện chẳng hạn,... tất cả những điều đó đã 1 lần nữa khẳng định niềm tin của tôi vẫn đúng, đó là: "Vẫn còn đó những người bạn chân thành trong thế giới ảo".
Thế nhưng ko chỉ có niềm vui mà cũng còn đó những nỗi buồn. Nếu các bạn quan tâm Panda Blog thì các bạn sẽ biết rằng mỗi entry tôi viết ra thì 1 phần tôi mong đợi mọi người đón nhận, 1 phần khác tôi mong muốn "người mà entry hướng tới" sẽ đọc... thế nhưng bao lần rồi, có được thế đâu!
Các bạn có bao giờ như thế chưa nhỉ, có bao giờ làm 1 điều j đó để mong đợi ai đó sẽ thấy được nhưng họ vẫn vô tâm ko biết được? Nếu đã từng thế thì chắc các bạn sẽ hiểu được tâm trạng của tôi bây giờ.
Thôi ko nói những chuyện thế nữa, vô ngay mục đích của entry này nhé. Đó là tôi muốn nói tôi sẽ cố gắng vượt qua, cố gắng là chính mình để ko phụ lòng mọi người và muốn nói rằng cám ơn mọi người nhiều lắm.
Ngoài ra nganljng có gởi cho tôi cuốn sách này, khá hay. Các bạn có thể click here để tải về với pass là: evnstudy.blogspot.com. Không chỉ có sách, cậu ấy còn cho tôi xem 1 bài này cũng vui vui nhưng rất đúng, sẵn đây post lên cho mọi người xem luôn... Chúc mọi người đầu tuần vui vẻ nha :)
-------------------------------
Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử với em tốt chừng nào. Nhất thời anh
chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ, cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh đối xử tốt với em.
1/.Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.
2/. Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.
3/. Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.
4/. Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.
5/. Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.
6/. Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.
7/. Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.
8/. Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.
9/. Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.
10/. Anh mua tặng em một cái áo 60 000, anh nói dối là chỉ có 40 000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100 000, em lại nói dối anh là 500 000.
11/. Cùng 1 con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.
12/. Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua 1 cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.
13/. Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).
14/. Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.
15/. Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.
16/. Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.
17/. Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.
18/. Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.
19/. Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.
20/. Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.
21/. Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.
22/. Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.
23/. Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.
24/. Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, “Hòn VọngThư”
25/. Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.
26/. Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.
27/. Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.
28/. Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.
29/. Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế
30/. Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.
31/. Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.
32/. Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.
33/. Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.
34/. Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.
35/. Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nhá máy cho anh, em bảo anh khắt khe.
36/. Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.
37/. Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.
38/. Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít, em lại bảo anh ít nói.
39/. Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.
40/. Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.
41/. Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.
42/. Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi :”anh là mẹ em à?”. Nếu anh không nhắc em, em lại bảo:”Anh chả quan tâm gì đến em”.
43/. Có gì anh cũng đều muốn kể cho em nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích…Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi
44/. Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê ỏng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.
45/. Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.
46/. Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.
47/. Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.
48/. Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.
49/. Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.
50/. Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.
Subscribe to:
Posts (Atom)











