Mẹ thì không có quà!

Đúng vậy! Mẹ thì không thể có quà.

Có thể mẹ nhận được phong bì tiền, túi quần áo, hay cả kiện hàng với đầy đủ vật dụng gia đình như xoong nồi, tủ lạnh, máy giặt... mà chúng con góp tiền mua về trong dịp lễ, Tết. Nhưng mẹ thì không bao giờ có quà cả, những món quà đúng nghĩa cơ. Chúng phải được để trong hộp các-tông, ngoài gói giấy màu, thắt dây xanh đỏ hình chữ thập lại có một cái nơ xinh xinh đính ở giữa. Đấy mới là quà.

Tất cả những công đoạn cầu kỳ ấy để kéo dài thời gian mở quà ra - đó là quãng thời gian thật tuyệt vời đối với bất kỳ ai trong đời. Còn mẹ, thì chúng tôi chưa bao giờ thấy mẹ nhận được một cái thư nào nói gì đến nhận quà gửi đến qua đường bưu điện. Bởi vì mẹ chẳng làm việc trong cơ quan tổ chức nào cả, mẹ cũng chẳng có người bạn gái nào ở gần, cũng chẳng có người “bạn trai” nào ở xa; gia đình bên ngoại thì không còn ai. Mà mẹ chẳng giao du với ai bao giờ. Đơn giản vì mẹ là bà nông dân Việt, suốt ngày bận bịu với bếp núc, vườn tược; là bà già Việt luôn phải chịu “khuất lấp” trước ông chồng và đàn con to lớn, được học hành tử tế hơn mẹ. Đơn giản vì mẹ là... mẹ của chúng tôi, luôn ở bên cạnh chúng tôi, nhưng không bao giờ phải để người khác chú ý đến mình. Và ngay bây giờ, nếu ai hỏi, tất cả chúng tôi đều không thể nhớ được ngày sinh nhật của mẹ.

Chúng tôi đều nghĩ về mẹ như thế!

Thế mà mẹ tôi bỗng có quà.

Về quê nhân ngày Chủ nhật, đang ngái ngủ thì anh văn thư xã gọi cổng, đưa cho một tờ giấy đóng dấu bưu điện. Đọc xuôi, đọc ngược tờ giấy in chì than cẩu thả, tôi mới hiểu ra đó là một cái giấy lĩnh quà mà người ra lĩnh chính là mẹ tôi với đầy đủ họ tên, ngày tháng năm sinh, chỉ không có số chứng minh thư mà thôi.

Mẹ tôi vừa đi ăn cỗ. Tôi cầm tờ giấy lĩnh quà thấy hơi băn khoăn, bèn bấm điện thoại, gọi cho em gái tôi đang ở Hà Nội, xem nó có gửi quà cho mẹ không? “Đâu có, em ốm bê ốm bết cả tuần nay, anh không biết à? Quà với cáp cái gì? Hí hí, ai lại gửi quà cho mẹ nhân ngày 20/ 10 nhỉ - nó đổi giọng hỏi lại tôi - Anh thử bóc ngay ra kiểm tra xem sao, hí hí...”.

Tôi cúp máy. Không phải em gái tôi, thì chắc chắn không phải hai ông anh trai, càng không phải hai bà chị dâu hay mụ vợ của tôi. Các bà, các mụ ấy mấy ngày nay đang tí tởn liên hoan cùng cơ quan, hay chuẩn bị quà cáp cho các sếp bà chứ có thời gian đâu mà quan tâm đến mẹ chồng.

Hay là bố tôi nhỉ? Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Có khi “hai cụ” ở nhà với nhau, con cái có gia đình riêng hết, lại rỗi rãi bày vẽ ra chuyện quà cáp cho nhau như hồi còn thanh xuân chăng?

- Cái gì. Tao gửi quà cho mẹ mày á? Chúng mày ăn lắm rồi rửng mỡ hả - bố tôi ngái ngủ làu bàu theo thói quen. Nhưng rồi khi nhìn thấy tờ giấy lĩnh quà, bố tôi cũng phải nhỏm dậy - Ờ nhỉ, ai gửi quà 20/10 cho mẹ mày nhỉ?. Chuông điện thoại reo, em gái tôi gọi về. Nó đang hết sức phấn khích vì thông tin mẹ có quà. “Đang ốm mà khỏi cả ốm đây này. Em đã gọi điện các anh và các chị dâu, chắc chắn không có ai “đốc đời” đi gửi quà cho mẹ qua đường bưu điện cả. Lạ nhỉ!”.

Nó vừa dập máy thì chị dâu cả gọi về cười hí hí xin gặp bố: “Bồ cũ của mẹ đấy, bố cẩn thận - bồ từ hồi “bình dân học vụ” cũng nên đấy, hí hí..., bố liệu mà giữ”.

***
Mẹ đã về. Mẹ có vẻ hơi hốt hoảng khi nhìn thấy tờ giấy lĩnh quà. Rồi mẹ hấp tấp lấy xe đạp, đạp ra Bưu điện thị trấn. Bố tôi vẫn lặng lẽ ngồi xem Tivi. Rồi mẹ về. Mẹ có quà thật. Một gói quà thực sự bọc trong giấy màu, có cái nơ xinh xinh đính ở giữa, đúng như tôi tưởng tượng. Cả tôi và bố đều im lặng.

Thế quái nào mà bưu điện lại trả lại nhỉ - sau cùng mẹ lên tiếng - thôi mai mày cầm xuống cho em gái mày, vợ mày với hai chị dâu nữa. Tưởng không có đứa nào về tao định gửi quà 20/10 xuống qua đường bưu điện.
 TP

Comments

  1. Mẹ luôn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con cái mà quên cả bản thân mình...

    Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, chúc các bà, các mẹ, các chị và tất cả các bạn luôn dồi dào sức khỏe, có nhiều niềm vui và tràn đầy hạnh phúc.

    ReplyDelete
  2. Reply for Pavel: Mình đồng ý với Pavel... Mình thương mẹ mình lắm, nhất là trong lúc này, mẹ đang lo lắng cuộc sống mưu sinh sắp tới phải làm sao vì "chính sách giải tỏa chợ Long Khánh của thị xã để nó ngày càng đẹp hơn!!". Nhưng nếu chỉ có vậy thì ko có gì nói, nó "chèn ép", bóp chặt dân với mức bồi thường 1 mảnh đất chỉ khoản 2.5tr và cũng mãnh đất ấy, sau khi "nó xây xong" thì phải 250tr mới vào được... Oái ăm... Không hiểu họ nghĩ gì khi Chính sách đó đang giết hàng trăm tiểu thương, lấy mất của họ quyền mưu sinh, tước đoạt mãnh đất của họ với giá rẻ mạt và bắt họ mua lại với giá trên trời!!

    Vẫn còn đó cái gương "chợ sặc" trước mắt... Dân ko vào... Đất bỏ hoang... thế nhưng "chính sách vẫn là chính sách".

    "Hãy cứu lấy chợ Long Khánh"... Biểu ngữ mà nhiều tiểu thương ở khắp miền Nam đang giương cao...

    Nhân ngày 20/10 này, con xin gởi đếm mẹ lời chúc tốt lành nhất. Chúc cho những bà, những bác, cô, những chị ở chợ Long Khánh cũng như khắp mọi miền đất nước 1 lời chúc sức khỏe chân thành nhất.

    ReplyDelete
  3. chợt nhớ ra để mua hoa tặng mẹ :| chúc mừng mẹ và các chị em

    ReplyDelete
  4. Hôm 20 đang ở Hải Dương. Gọi điện về nhà thì bố nhận máy, kêu tí gọi lại chúc. Cuối cùng mấy thằng bạn rủ đi nhậu. Say bí tỉ. Tận tối 21 mới gọi được cho mẹ. Xấu hổ quá.

    ReplyDelete
  5. Reply for QH: H còn gọi điện được cho mẹ là hay lắm đó, Tiến thì nhớ mà còn ko dám gọi nè H. Không biết sao chưa bỏ được cái tính "rụt rè" đó nè.

    ReplyDelete
  6. Amylorenxo371:38 AM

    Một câu chuyện thật ý nghĩa! Người ta cứ nghĩ đến bản thân với những mối quan hệ xã hội mà quên đi người phụ nữ yêu thương nhất - Mẹ của mình!

    ReplyDelete
  7. Câu chuyện ý nghĩa quá!

    Bạn có nhu cầu mua Dây Nịt Da Cá Sấu thì click vào từ khóa dưới xem mẫu sản phẩm nhé!
    Bán dây nịt da cá sấu giá rẻ nhất TPHCM or Ban day nit da ca sau gia re nhat TPHCM

    ReplyDelete
  8. Bài viết hay lắm, rất cảm động. nếu các bố mẹ có chút thời gian tham khảo thêm tại trang nôi em bé giá rẻ để có cho bé chiếc nôi tốt nhất về giá và chất lượng nhé

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular Posts